Điều mình sợ nhất trước khi có em bé

babydiaper

Trước khi em bé ra đời có rất nhiều việc đáng lo lắng một cách rất nghiêm túc. Em bé và mẹ sẽ khoẻ không? Em bé sẽ bú thoải mái không? Mẹ sẽ có đủ sữa không? Em bé sẽ ngoan, học giỏi, giữ gìn vệ sinh thật tốt không? Lớn lên làm người tốt bụng, thông cảm với người khác, có cố gắng giúp đỡ những người xung quanh nó không? v.v.

Tuy nhiên, có một điều đàn ông Tây sợ nhiều nhất trên thế giới là cứt của em bé có thối không? Tôi sẽ chịu nổi việc thay tã không?

Vấn đề này có lẽ khó tin với người Việt vì trong văn hoá Việt Nam, chuyện đi cầu, đi tè, buồn nôn rất bình thường. Bao nhiêu lần rồi, mình nghe người Việt nói đến những chủ đề này khi đi chơi, uống cà phê hay là cả khi đang ăn! Những đề tài này ở bên Tây kiêng nói, người ta thấy những hoạt động ấy quá cá nhân và hơi đáng xấu hổ một chút. Tất nhiên, thực sự không có gì đáng xấu hổ đâu. Mình ăn suốt ngày và không đi vệ sinh thì bụng của mình sẽ nổ và mình sẽ chết hay sao? Hơn nữa, ai cũng phải đi vệ sinh mấy lần một ngày thì ngại nói đến vấn đề đó để làm gì? Về điều này, văn hoá Tây nên học theo văn hoá châu Á. Mặt khác, văn hoá châu Á cũng có rất nhiều đề tài kiêng nói ví dụ vấn đề ở trong gia đình, tình dục mà người Tây bàn luận khá thoải mái.

Bây giờ mình nên quay lại với điều cứt của em bé. Giống nhiều đàn ông khác ở bên Séc, mình cũng hối hộp về vấn đề giữ gìn vệ sinh cho con trước khi vợ đẻ. Cuối cùng mình nhận ra rằng thật may mắn là em bé mới sinh ra chỉ uống sữa mẹ thôi và vì thế nó vẫn chưa thối. Trong trường hợp tệ nhất cái mùi giống mùi sữa tươi bị để lâu ở một chỗ nào có nắng và bị hư rồi. Vậy thì vẫn chịu được. Tuy nhiên, sau khi con bắt đầu ăn mắm tôm thì mình có thể bó tay thật.

Mẹ tròn con vuông

metron

Thành ngữ bằng tiếng Việt cực kỳ hay vì giải thích nhiều về văn hoá Việt Nam truyền thống, dân gian. Hơn nữa, người nước ngoài đang học tiếng Việt nếu có thể học vài câu như vậy thì ngay lập tức sẽ được khen sao tiếng Việt giỏi dã man. “Buồn như chuồn chuồn, trâu ta ăn cỏ đồng ta…” Mặc dù, người nói chưa đủ tiếng Việt để gọi một đĩa thịt chó nướng nhưng vẫn được ngưỡng mộ như một giáo sư ngôn ngữ.

Mình sinh ra vào năm Ất Sửu, con gái mình là con lai, chứng tỏ là mình là trâu Tây cứ ăn cỏ đồng ta. Mặc dù mình cố gắng tôn trọng truyền thống của Việt Nam nhưng mình vẫn nghĩ rằng bất cứ trâu nào cũng có quyền ăn bất cứ cỏ nào. Điều quan trong nhất là thấy cỏ ngon và cố gắng quý, tôn trọng cỏ và không làm hại cho nó. Hơn nữa, mình không thấy hay lắm khi người ta so sánh phụ nữ với cỏ.

Từ khi mình cho người ta biết rằng vợ có bầu, câu “trâu ta ăn cỏ đồng ta” được thay thế bằng câu: “mẹ tròn con vuông”. Vì mình sống ở đây mấy năm rồi và được học khá nhiều về văn hoá châu Á rồi, nên mình thấy câu đó khá bình thường. Hình tròn hình vuông là ấn dụ hay biểu hiện của triết lý âm dương thì dù sao văn hoá gốc của mình là khác, mình vẫn cố gắng hiểu. Tuy nhiên, nếu các bạn thử dịch câu này cho những bạn bè nước ngoài thì họ sẽ không hiểu và họ sẽ thấy rất lạ. Mẹ tròn thì tất nhiên rồi, có bầu, ăn khoẻ như con voi thì bụng to và cả cơ thể của mẹ giống hình tròn nhưng tại sao mừng con hình vuông nhỉ? Cho nó ngủ được thoải mái ở trong hộp giấy à? Nói chung “con vuông“ nghe đối với người Tây hơi vô lý.

Sau đó khi mình cho biết rằng em bé là con gái thì người ta bắt đầu nói: “ruộng sâu, trâu nái không bằng con gái đầu lòng”. Câu này thì khó hiểu thật. Mình sống ở Sài Gòn và không ra thành phố thì chả biết ruộng sâu hay trâu nái là gì. Đối với người thành phố câu này nên như vậy: “nhà sáu tầng, xe vespa không bằng con gái đầu lòng”.

Cả khi về nông thôn thì cũng không thấy câu dân gian này thật lắm. Người ta có thể thay bằng câu này: một tấn phân bón, máy cày đồng không bằng con gái đầu lòng thì chuẩn hơn.

Hai mặt của bệnh viện phụ sản tại Việt Nam

baby.jpg

Nhiều người Tây sợ dịch vụ y tế ở Việt Nam đến mức họ không dám đi bệnh viện ở đây. Khi nào họ bị bệnh, họ cũng về nước hay là sang Singapore, Thái… cả bị ho, cúm, hóc cũng vậy. Theo kinh nghiệm của mình, dịch vụ y tế công cộng tại Việt Nam so với tiêu chuẩn Tây chưa đủ nhưng những bệnh viện tư nhân có thể nói là tốt hơn ở bên kia.

Thực tế, những bệnh viện công cộng tại Việt Nam cũng có bác sĩ có tay nghề giỏi, có đầy đủ thiết bị xét nghiệm nhưng môi trường chăm sóc bệnh nhân rất khó để người Tây có thể làm quen. Ở bên kia, toàn dân bị bắt nộp bảo hiểm y tế, trẻ hay già, ốm hay khoẻ (nhà nước nộp cho trẻ con dưới 18 tuổi và những người về hưu). Tuy nhiên,khi bất cứ ai bị bất cứ bệnh gì cũng đều được chữa trị miễn phí. Hơn nữa, y tá sẽ chăm sóc bệnh nhân, không cần họ hàng phải lo đồ ăn, quần áo sạch v.v. Bệnh viện công cộng tại Việt Nam cung cấp dịch vụ y tế nhưng bệnh nhân bắt buộc phải có người chăm sóc, không có thì đói ơi là đói, bẩn ơi là bẩn. Người Tây không thể tưởng tượng được việc họ sẽ ngủ trên cái chiếu đặt ở dưới gầm giường của bệnh nhân để chăm sóc. Hơn nữa, gia đình Tây bình thường khá nhỏ, ông bà, bố mẹ và con sống xa nhau, ai cũng phải đi làm hết, hiếm khi có dịp để nghỉ việc và đi chăm sóc họ hàng. Hệ thống y tế ở bên Tây khác với Việt Nam nhưng mình đang sống ở đây thì nhập gia tuỳ tục.

Mặt khác, những bệnh viện tư nhân tại Việt Nam dù đắt tiền mà giống khách sạn ba bốn sao và các nhân viên bệnh viện chăm sóc bệnh nhân như vua…

Về bệnh viện phụ sản ở Việt Nam, mình đã được thử cả hai loại. Cách đây khoảng ba năm, mình đã được gặp một bạn nữ có bầu với một anh người châu Phi. Vì gia đình bạn ấy  đầu tiên không chịu chấp nhận cháu mình là con lai da đen và anh ấy cuối cùng đã chạy mất dép nên tình hình của bạn ấy hơi khổ và mình thấy mình có nhiệm vụ giúp bạn ấy đẻ con an toàn. Lúc đó, bạn ấy không có điều kiện đi bệnh viện cao cấp và rất sợ sẽ phải sinh mổ vì không có đủ tiền trả cho bác sĩ. Cuối cùng bạn ấy đi vào bệnh viện công cộng và may mắn đã đẻ con nhanh như chớp. Sau khi bạn ấy đẻ, mình mua cháo hộ và đi thăm bạn ấy trong bệnh viện. Chỗ đó đông người lắm, ở khắp nơi đều nhìn thấy chiếu của họ hàng các bệnh nhân. Ở trong phòng dành cho các mẹ không có máy lạnh và ở trên sáu cái giường có 12 mẹ mới sinh. Chỗ đó nóng, bẩn và thối nhưng vẫn có vẻ là các bác sĩ có trách nhiệm với bệnh nhân và quan tâm chăm sóc sức khoẻ của họ một cách đầy đủ. Tuy nhiên, lúc đó mình nhớ mình đã suy nghĩ kiểu là: “sau này, khi mình có vợ sắp đẻ thì hy vọng sẽ có đủ điều kiện cho em ấy sinh con tại một chỗ nào đó dễ chịu hơn.”

Cuối cùng, cái mong muốn của mình đã trở thành sự thật khi vợ được sinh con tại bệnh viện tư nhân cao cấp. Chi phí ở đó hơi cao nhưng vẫn rẻ hơn tiền cho 2 vé máy bay cộng với tiền bảo hiểm y tế cho người nước ngoài vì vợ chưa có thường trú tại Séc.

Tiểu chuẩn phẫu thuật tại bệnh viện công cộng không tồi tệ như nhiều người Tây sợ. Mình có mấy bạn Tây bị tai nạn giao thông và không có lựa chọn nào khác là phải đi bệnh viện như vậy nhưng họ vẫn còn sống, vẫn đi bộ được, một số vẫn dám đi xe máy mặc dù mình nghĩ những người không lái xe máy giỏi không nên đi xe máy tại Việt Nam miễn là họ chán đời rồi. Tuy nhiên, bệnh nhân trong bệnh viện công cộng không được chăm sóc tốt như ở bên Tây. Các bác sĩ, y tá đều có quá nhiều việc, không có thời gian và sức lực để quan tâm chăm sóc bệnh nhân mộy cách kỹ càng. Mặt khác, có một số bệnh viện tư nhân tại Việt Nam, họ phục vụ bệnh nhân như khách của khách sạn năm sao. Tất nhiên, phục vụ đó do bệnh nhân tự trả tiền và nếu họ càng hài lòng thì bệnh viện càng giàu.

Tại CHSéc, bệnh nhân được chăm sóc đầy đủ các tiêu chuẩn về y tế, dinh dưỡng, vệ sinh nhưng bác sĩ và ý tá tại đây lại không thân thiện với họ như tại các bệnh viện tư nhân ở Việt Nam vì khi họ đối xứ với bệnh nhân như với khách cao cấp.

Nhiều bạn bè của mình đã lo vợ đẻ ở Việt Nam sẽ như thế nào? Sức khoẻ của 2 mẹ con có an toàn không? Mình sẽ viết về vấn đề sinh mổ của vợ sau này nhưng bây giờ có thể nói rằng nếu có đứa thứ 2 và vẫn còn có điều kiện kinh tế thì chắc chắn sẽ đẻ nó tại Sài Gòn luôn.

Lý do trở thành blogger…

blog-684748_1920Đến 32 tuổi mình chưa bao giờ viết blog bằng bất cứ ngôn ngữ nào. Dạo này, gần như ai cũng có máy tính và biết chữ đều trở thành blogger. Từ lâu rồi, mình cũng thấy có nhu cầu chia sẻ ý kiến về cuộc sống với cả thế giới nhưng đến bây giờ mình vẫn tự kiểm soát được. Mình nhận ra được rằng, bởi vì đã và đang có rất nhiều người làm như vậy rồi nên độc giả chắc không muốn đọc nhiều nữa do không thấy đủ hấp dẫn.

Chính vì vậy mình đã thắc mắc phải làm thế nào để blog của mình có thể thu hút được nhiều người muốn đọc hơn. Cuối cùng, mình đã suy nghĩ kiểu là: “Mình biết tiếng Việt, sắp làm bố của con lai và nuôi nó ở Việt Nam. Vậy thì mình nên viết về việc đó.”

Mình sẽ cố gắng viết về vấn đề gia đình Tây-Ta, so sánh những phương pháp giáo dục con ở Châu Âu với tình hình tại Việt Nam và chia sẻ những khó khăn mà mình phải vượt qua khi chăm sóc con ở Sài Gòn cùng những niềm vui hay là những điều mình cảm thấy thú vị.

Bố Tây là ai?

travel-2104919_1920Chào các bạn,

Mình là người Cộng Hoà Séc tên là Ondra. Tên này đối với người Việt hơi lạ và khó nói. Nhiều người Hà Nội đã từng gọi mình “ông già” (mặc dù mình mới 32 tuổi) hay là vô duyên hơn nữa – “hòn dái” (chả hiểu tại sao). Vì vậy, mình rất vui khi cô giáo tiếng Việt của mình đặt tên là Nam. Cô ấy chọn tên đó vì mình lên lớp hơi trễ và ở trong lớp chỉ có 1 chỗ trống bên cạnh một sinh viên Nhật Bản. Lúc đó, cô giáo đặt tên Việt cho bạn ấy rồi và cô ấy thấy em Việt vẫn thiếu em Nam bên cạnh. Cuối cùng, tám năm rồi mình sử dụng tên Nam, cả vợ gọi mình là Nam (thỉnh thoảng mình nghi ngờ em ấy hoàn toàn không biết tên thật của mình, nhưng ít nhất không gọi mình là “ông già”).

Mình bắt đầu học tiếng Việt cách đây tám năm tại trường đại học ở Praha, thủ đô của Cộng Hoà Séc. Vào năm 2010, mình được học hai học kỳ tại trường ĐHXHNV Hà Nội. Sau khi về CH Séc, mình bắt đầu làm việc với cộng đồng Việt Nam. Mình dạy tiếng Séc được khoảng năm năm và làm dịch vụ tư vấn về thị thực cùng nhiều loại giấy tờ khác. Vào năm 2015, mình được dịp sang trường ĐH Tôn Đức Thắng dạy tiếng Séc, trong thời gian đó mình đã vô tình gặp vợ tương lai. Chương trình dạy tiếng Séc tại TĐT kết thúc nhưng mình đã ở lại Sài Gòn, kết hôn và bây giờ Con mình sắp được 1 tháng rồi.