Tại sao người ta muốn có con?

baby-203048_1280

Theo quan điểm của nhân chủng học, lý do có con ở châu Âu và Đông Nam Á hiện tại khác nhau. Tại Đông Nam Á tình hình vẫn giống như  tình hình ở trên toàn thế giới cách đây vài chục hay vài trăm năm. Vì hệ thống trợ cấp tại những nước đó chưa phát triển nên ai cũng cần có con như bảo hiểm xã hội.

Khi về già và trở nên ốm yếu, người Châu Âu được nhà nước chăm lo về y tế và trợ cấp lương hưu nhưng khi người Đông Nam Á già đi, những người duy nhất có thể cứu để tránh việc họ phải đi bán vé số là họ hàng và chủ yếu là con ruột. Tất nhiên, tình hình này đang được thay đổi, bảo hiểm xã hội bắt đầu là điều càng ngày càng bình thường và cuộc sống tại thành phố lớn của Đông Nam Á không khác nhiều so với cuộc sống ở bên Tây.

Tuy nhiên, đối với phần lớn dân Đông Nam Á, trẻ con vẫn được xem là bảo hiểm xã hội của gia đình hay bố mẹ của họ. Chính vì vậy tỷ lệ sinh con của người Đông Nam Á cao hơn nhiều so với người Tây. Khi có chiến tranh hay nạn đói xảy ra thì người ta cũng đẻ nhiều con hơn, đó là một quá trình sinh lý bình thường. Ngay cả trong thời hoà bình khi có nhiều con, khả năng ít nhất một con sẽ có đủ điều kiện nuôi mình trong tuổi già sẽ cao lên.

Người Việt Nam đầu tư rất nhiều vào giáo dục của con họ. Mình gặp nhiều gia đình Việt Nam sống rất bình dân nhưng con của họ vẫn được đi học trường đại học ở nước ngoài. Ở bên Séc, giáo dục vẫn miễn phí cho cả bậc đại học với chất lượng khá tốt. Vì vậy, đối với người Séc việc trả học phí ở trường tư nhân hơi đáng xấu hổ, điều này chứng tỏ là con mình không đủ thông minh để thi vào trường của nhà nước – vấn đề này hơi đặc biệt tại Séc do tại các nước khác ở Tây Âu hay Mỹ vẫn có nhiều trường tư nhân chất lượng cao hơn những trường của nhà nước. Lý do tại sao gia đình Việt Nam gửi con du học ở nước ngoài, một mặt chắc chắn vì họ yêu con và muốn con được hưởng nền giáo dục chất lượng cao nhưng mặt khác họ cũng nhận ra rằng nếu con được giáo dục tốt thì tiềm năng của nó trong việc nuôi bố mẹ khi về già cũng tăng lên.

Hiện nay, người Tây không sinh con nhiều như ngày xưa vì một vài nguyên nhân. Một là vì nền y tế  ở các nước phương Tây điều trị các bệnh lý của trẻ em rất giỏi vì nên tỷ lệ chết ở trẻ em rất thấp. Hai là do tình hình xã hội, kinh tế ở Tây khá ổn định và nhà nước chăm sóc những người mà không muốn hay không thể có con được. Ba là vì việc giáo dục và nuôi con ở Tây rất tốn kém, ngày xưa người ta làm ăn bằng nông nghiệp thủ công và trẻ em thường giúp bố mẹ làm việc từ bé. Ngày nay, càng ngày càng ít người Tây làm nông nghiệp, một mặt vì vất vả nhưng mặt khác do nông, công nghiệp không cần nhiều lao động như xưa, hơn nữa chi phí để trả cho lao động ở Tây đang “siêu” mắc. Gia đình ở Tây cố gắng chỉ có một đến hai con để có đủ điều kiện cho con mình một nền tảng giao dục tốt. Việc nuôi 2 kỹ sư phần mềm chắc chắn “tiện lợi” cho một gia đình hơn là việc nuôi năm công nhân. Lý do thứ tư là vấn đề bình đẳng giới, khi phụ nữ được độc lập, được giáo dục và có quyền tự kiểm soát cuộc sống của mình thì họ không quá mong chờ việc phải sinh con như một “cái máy đẻ”.

Người Tây bây giờ lập kế hoạch rất kỹ trước khi có con. Họ sẽ ở đâu, làm gì, đi chơi và giáo dục con như thế nào. Mình có cảm giác rằng tại Việt Nam chuyện có con tự nhiên hơn, người ta bắt đầu yêu nhau, cưới nhau và một năm sau có con rồi. Không may mắn, nhiều người trong số đó vẫn chưa sẵn sàng để có con thực sự. Vì vậy, họ phải hy sinh nhiều hơn và cuộc sống của họ không thoải mái lắm và có lẽ gặp nhiều khó khăn hơn. Mặt khác, người ta nói rằng trẻ em là niềm vui của cuộc sống của họ và càng nhiều con càng vui. Vậy, mình chúc các bạn Việt Nam cuộc sống vui vãi…

Gia đình và giao thông

street-sign.jpg

Điều mình sợ nhất ở Việt Nam chính là giao thông. Không biết là nên nói mình mới 32 tuổi hay là mình đã 32 tuổi rồi… Già hay trẻ thì tuỳ theo mỗi người, đó là một vấn đề rất chủ quan. Tuy nhiên, mình biết khá chắc chắn là mình vẫn chưa muốn chết. Khả năng bị chết khi chạy ngoài đường Sài Gòn, Hà Nội bằng xe máy có vẻ hơi cao nhưng nếu so với lượng người tham gia giao thông ở các thành phố lớn tại Việt Nam thì không cao quá.

Ở bên Séc, đa số người lái xe thì cố gắng tuân thủ luật giao thông. Cũng có vài người vượt tốc độ ở đường cao tốc hoặc gửi xe sai chỗ. Tuy nhiên, ở những đoạn đường cao tốc hầu hết đều được trang bị camera và máy radar.  Vì vậy, cảnh sát giao thông dễ nhận biết liên mình đi quá nhanh và do đó, theo biển số xe sẽ chỉ mất vài phút để phát hiện ra mình là ai. Người lái xe ở bên Séc dễ bị phạt và tiền phạt ở đó đâu có ít. Ngay cả cảnh sát cũng bị theo dõi thì việc tham nhũng gần như là không xảy ra. Cảnh sát Séc không ăn hối lộ không phải vì họ có đạo đức hơn cảnh sát Việt Nam nhưng vì họ sợ bị phát hiện và mất việc. Tình hình giao thông ở Séc khá an toàn và ai cũng phải có nghĩa vụ nắm rõ luật khi tham gia giao thông, họ biết rất rõ mình sẽ đi đâu, bao nhanh, dừng lại khi có đèn đỏ. Tuy nhiên, khi tai nạn giao thông xảy ra thì bình thường hậu quả hơi nghiêm trọng vì trong hoàn cảnh đó, việc xảy ra tai nạn giao thông chứng tỏ là đã có ai đó vi phạm luật giao thông một cách nặng nề.

Ở Việt Nam, nhiều người không đội mũ bảo hiểm, không dùng đèn xi-nhan, đèn đỏ họ vẫn cứ chạy qua ngã tư, đi ngược chiều, vượt qua nhau một cách hơi nguy hiểm, bấm còi quá nhiều, dừng lại ở giữa đường để nói chuyện trên điện thoại… Đối với người Tây, giao thông ở Việt Nam không có trật tự, họ có cảm giác người Việt lái xe một cách hơi ích kỷ vì chỉ để ý đến bản thân thôi.

Thực tế, một phần cảm giác của người Tây về giao thông Việt Nam chỉ là minh hoạ thôi. Mặc dù đầu tiên có vẻ người Việt lái xe vô trật tự và nguy hiểm nhưng sự thật thì khác một chút. Đường xá Việt Nam dù đông xe vẫn có thể đi được và người ta vẫn đến nơi mà họ cần đến. Hơn nữa, nhiều luật lệ giao thông gây cho người dân cảm giác mình đang sống trong một nhà nước “Công an”. Mặt khác, đi xe ở Việt Nam thấy khá tự do và sau khi vượt qua sợ hãi thì cảm giác khá là thoải mái.

Tuy nhiên, mình không muốn nói về giao thông mà là về cuộc sống gia đình. Theo kinh nghiệm của mình cuộc sống gia đình ở Tây phần nào có thể cho là giống giao thông ở Việt Nam và cuộc sống gia đình ở Việt Nam thì giống giao thông ở Tây. Để mình giải thích cho các bạn hiểu:

Ở bên Tây người ta có vẻ không quan tâm đến gia đình quá kỹ, họ hơi ích kỷ vì họ lo hạnh phúc bản thân hơn hạnh phúc gia đình, đi chơi nhiều, không thấy xấu hổ có nhiều người yêu… nói chung là họ không đi theo “luật gia đình” như người châu Á. Người Việt Nam bình thường vẫn đi theo lời của bố mẹ. Nhiều khi bố mẹ vẫn quyết định con sẽ học gì, sống ở đâu, cưới ai và con thì chấp nhận sẽ không cãi lại lời của bố mẹ. Tức là họ đi theo “luật gia đình”.

Mình lớn lên trong xã hội Tây nhưng mình cũng sống một một thời gian khá lâu ở xã hội Việt Nam. Người Việt khoe họ biết hy sinh rất giỏi, đặc biệt là phụ nữ. Thời gian chiến tranh thì tài biết hy sinh chắc rất cần thiết Tuy nhiên, chiến tranh kết thúc cách đây khá lâu rồi. Mình chưa bao giờ gặp ai vừa hy sinh vừa hạnh phúc và hài lòng về bản thân.

Theo kinh nghiệm của mình, nếu mình muốn những người xung quanh mình (vợ, chồng, con) được hạnh phúc, mình phải hạnh phúc về bản thân trước. Chính vì vậy, người Việt Nam nào nên học cách sống giống họ lái xe – quan tâm đến những gì trước mắt mình, đi cẩn thận kẻo đâm vào người khác nhưng cũng đồng lúc không cần để ý đến những người xung quanh mình đi đâu, nói gì, nghĩ gì, tại sao họ bấm còi nhiều vậy…

Văn hoá Tây văn hoá Ta

handsTrong thời gian ở Việt Nam, mình đã nghe thấy những câu này bao nhiêu lâu rồi: “Nhập gia tuỳ tục. Bọn Tây không có quyền nói gì về cuộc sống ở đây. Đây là văn hoá Việt Nam, phải chấp nhận thôi.”

Để mình chia sẻ một ý kiến về vấn đề này. Mình nghĩ không có gì gọi là văn hoá Tây cả. Ngày xưa, ở các nước phương Tây đều có nền văn hoá riêng – ngôn ngữ, tôn giáo, văn học, kịch – nghệ, ẩm thực, rượu, v.v. Chính vì vậy, trong lịch sử châu Âu toàn là chiến tranh – “Tao không thích quần áo của mày, tao không thích tôn giáo của mày, tao không thích ngôn ngữ của mày…” thế là đánh nhau luôn.

Sau chiến tranh thế giới thứ II các nước Tây Âu chán đánh nhau rồi thì đã lập ra Liên minh châu Âu. Dần dần biên giới ở toàn châu Âu gần như biến mất hết và văn hoá riêng của mỗi nước đã bớt quan trọng lại. Tại Đông Âu, chủ nghĩa xã hội gây ra tình hình khá giống như tình hình tại các nước Tây Âu. Ai cũng là đồng chí thì phải phân biệt làm gì. Văn hoá truyền thống của châu Âu trở thành di tích phi vật thế, trẻ em ở các trường cấp 1,2 vẫn phải học thuộc các bài hát và những câu chuyện cổ tích nhưng ai cũng hiểu cái đó là quá khứ rồi.

Người ta có thể nói văn hoá Tây hiện tại là văn hoá của Mỹ. Một phần thì đúng vì nước Mỹ đang có sức ảnh hưởng lớn đến các nước Tây khác. Mặt khác, văn hoá Mỹ là gì? Nguồn gốc của văn hoá Mỹ chính là sự pha trộn nền văn hoá của các nước phương Tây khác ngay cả châu Phi, Nam Mỹ và châu Á. Cuối cùng không thể quên văn hoá của người da đỏ. Vì thế, thật khó để tìm ra được các yếu tố riêng của nền văn hoá Mỹ mà không phải vay mượn từ các nền văn hoá khác.

Nguồn gốc của văn hoá Tây hiện tại có thể gọi là văn hoá toàn cầu. Nó cố gắng tạo ra môi trường và điều kiện cho cuộc sống của tất cả mọi người từ bất cứ nền văn hoá nào trên thế giới.

Thực tế, tình hình gia đình và xã hội Việt Nam hiện nay rất giống tình hình xã hội và gia đình Tây ngày xưa. Cách đây 50 hay một trăm năm, trụ cột gia đình hoàn toàn là đàn ông, “bà xã” và các con bắt buộc phải đi theo ý kiến của bố. Đến đầu thể kỷ 20, phụ nữ Tây vẫn chưa được quyền bầu cử, sở hữu tài sản, mặc quần áo “sexi”. Các mẹ độc thân thì gần như là không có và nếu có thì cuộc sống của họ khổ quá. Bạo lực gia đình cũng xảy ra thường xuyên hơn bây giờ và người ta ngại báo cáo với công an. Tuy nhiên, càng ngày càng nhiều người bắt đầu đấu tranh chống lại tình hình đó và sự thay đổi đã dần dần xảy ra…

Mình hiểu mình không phải là công dân Việt Nam thì mình không có quyền yêu cầu nền văn hoá – xã hội Việt Nam thay đổi theo ý kiến của mình.Tuy nhiên, con gái của mình hiện đã là công dân Việt Nam và đang lớn lên trong xã hội này và đây là nghĩa vụ của mình phải cố gắng làm cho cuộc sống của con gái mình càng dễ chịu càng tốt. Việc bình đẳng giới ở Việt Nam chưa phát triển lắm, dù Tây hay Ta, mình sẽ cố gắng hết sức giúp phong trào này để cho cuộc sống của con mình sẽ không khổ quá…

Điều mình sợ nhất trước khi có em bé

babydiaper

Trước khi em bé ra đời có rất nhiều việc đáng lo lắng một cách rất nghiêm túc. Em bé và mẹ sẽ khoẻ không? Em bé sẽ bú thoải mái không? Mẹ sẽ có đủ sữa không? Em bé sẽ ngoan, học giỏi, giữ gìn vệ sinh thật tốt không? Lớn lên làm người tốt bụng, thông cảm với người khác, có cố gắng giúp đỡ những người xung quanh nó không? v.v.

Tuy nhiên, có một điều đàn ông Tây sợ nhiều nhất trên thế giới là cứt của em bé có thối không? Tôi sẽ chịu nổi việc thay tã không?

Vấn đề này có lẽ khó tin với người Việt vì trong văn hoá Việt Nam, chuyện đi cầu, đi tè, buồn nôn rất bình thường. Bao nhiêu lần rồi, mình nghe người Việt nói đến những chủ đề này khi đi chơi, uống cà phê hay là cả khi đang ăn! Những đề tài này ở bên Tây kiêng nói, người ta thấy những hoạt động ấy quá cá nhân và hơi đáng xấu hổ một chút. Tất nhiên, thực sự không có gì đáng xấu hổ đâu. Mình ăn suốt ngày và không đi vệ sinh thì bụng của mình sẽ nổ và mình sẽ chết hay sao? Hơn nữa, ai cũng phải đi vệ sinh mấy lần một ngày thì ngại nói đến vấn đề đó để làm gì? Về điều này, văn hoá Tây nên học theo văn hoá châu Á. Mặt khác, văn hoá châu Á cũng có rất nhiều đề tài kiêng nói ví dụ vấn đề ở trong gia đình, tình dục mà người Tây bàn luận khá thoải mái.

Bây giờ mình nên quay lại với điều cứt của em bé. Giống nhiều đàn ông khác ở bên Séc, mình cũng hối hộp về vấn đề giữ gìn vệ sinh cho con trước khi vợ đẻ. Cuối cùng mình nhận ra rằng thật may mắn là em bé mới sinh ra chỉ uống sữa mẹ thôi và vì thế nó vẫn chưa thối. Trong trường hợp tệ nhất cái mùi giống mùi sữa tươi bị để lâu ở một chỗ nào có nắng và bị hư rồi. Vậy thì vẫn chịu được. Tuy nhiên, sau khi con bắt đầu ăn mắm tôm thì mình có thể bó tay thật.

Mẹ tròn con vuông

metron

Thành ngữ bằng tiếng Việt cực kỳ hay vì giải thích nhiều về văn hoá Việt Nam truyền thống, dân gian. Hơn nữa, người nước ngoài đang học tiếng Việt nếu có thể học vài câu như vậy thì ngay lập tức sẽ được khen sao tiếng Việt giỏi dã man. “Buồn như chuồn chuồn, trâu ta ăn cỏ đồng ta…” Mặc dù, người nói chưa đủ tiếng Việt để gọi một đĩa thịt chó nướng nhưng vẫn được ngưỡng mộ như một giáo sư ngôn ngữ.

Mình sinh ra vào năm Ất Sửu, con gái mình là con lai, chứng tỏ là mình là trâu Tây cứ ăn cỏ đồng ta. Mặc dù mình cố gắng tôn trọng truyền thống của Việt Nam nhưng mình vẫn nghĩ rằng bất cứ trâu nào cũng có quyền ăn bất cứ cỏ nào. Điều quan trong nhất là thấy cỏ ngon và cố gắng quý, tôn trọng cỏ và không làm hại cho nó. Hơn nữa, mình không thấy hay lắm khi người ta so sánh phụ nữ với cỏ.

Từ khi mình cho người ta biết rằng vợ có bầu, câu “trâu ta ăn cỏ đồng ta” được thay thế bằng câu: “mẹ tròn con vuông”. Vì mình sống ở đây mấy năm rồi và được học khá nhiều về văn hoá châu Á rồi, nên mình thấy câu đó khá bình thường. Hình tròn hình vuông là ấn dụ hay biểu hiện của triết lý âm dương thì dù sao văn hoá gốc của mình là khác, mình vẫn cố gắng hiểu. Tuy nhiên, nếu các bạn thử dịch câu này cho những bạn bè nước ngoài thì họ sẽ không hiểu và họ sẽ thấy rất lạ. Mẹ tròn thì tất nhiên rồi, có bầu, ăn khoẻ như con voi thì bụng to và cả cơ thể của mẹ giống hình tròn nhưng tại sao mừng con hình vuông nhỉ? Cho nó ngủ được thoải mái ở trong hộp giấy à? Nói chung “con vuông“ nghe đối với người Tây hơi vô lý.

Sau đó khi mình cho biết rằng em bé là con gái thì người ta bắt đầu nói: “ruộng sâu, trâu nái không bằng con gái đầu lòng”. Câu này thì khó hiểu thật. Mình sống ở Sài Gòn và không ra thành phố thì chả biết ruộng sâu hay trâu nái là gì. Đối với người thành phố câu này nên như vậy: “nhà sáu tầng, xe vespa không bằng con gái đầu lòng”.

Cả khi về nông thôn thì cũng không thấy câu dân gian này thật lắm. Người ta có thể thay bằng câu này: một tấn phân bón, máy cày đồng không bằng con gái đầu lòng thì chuẩn hơn.

Hai mặt của bệnh viện phụ sản tại Việt Nam

baby.jpg

Nhiều người Tây sợ dịch vụ y tế ở Việt Nam đến mức họ không dám đi bệnh viện ở đây. Khi nào họ bị bệnh, họ cũng về nước hay là sang Singapore, Thái… cả bị ho, cúm, hóc cũng vậy. Theo kinh nghiệm của mình, dịch vụ y tế công cộng tại Việt Nam so với tiêu chuẩn Tây chưa đủ nhưng những bệnh viện tư nhân có thể nói là tốt hơn ở bên kia.

Thực tế, những bệnh viện công cộng tại Việt Nam cũng có bác sĩ có tay nghề giỏi, có đầy đủ thiết bị xét nghiệm nhưng môi trường chăm sóc bệnh nhân rất khó để người Tây có thể làm quen. Ở bên kia, toàn dân bị bắt nộp bảo hiểm y tế, trẻ hay già, ốm hay khoẻ (nhà nước nộp cho trẻ con dưới 18 tuổi và những người về hưu). Tuy nhiên,khi bất cứ ai bị bất cứ bệnh gì cũng đều được chữa trị miễn phí. Hơn nữa, y tá sẽ chăm sóc bệnh nhân, không cần họ hàng phải lo đồ ăn, quần áo sạch v.v. Bệnh viện công cộng tại Việt Nam cung cấp dịch vụ y tế nhưng bệnh nhân bắt buộc phải có người chăm sóc, không có thì đói ơi là đói, bẩn ơi là bẩn. Người Tây không thể tưởng tượng được việc họ sẽ ngủ trên cái chiếu đặt ở dưới gầm giường của bệnh nhân để chăm sóc. Hơn nữa, gia đình Tây bình thường khá nhỏ, ông bà, bố mẹ và con sống xa nhau, ai cũng phải đi làm hết, hiếm khi có dịp để nghỉ việc và đi chăm sóc họ hàng. Hệ thống y tế ở bên Tây khác với Việt Nam nhưng mình đang sống ở đây thì nhập gia tuỳ tục.

Mặt khác, những bệnh viện tư nhân tại Việt Nam dù đắt tiền mà giống khách sạn ba bốn sao và các nhân viên bệnh viện chăm sóc bệnh nhân như vua…

Về bệnh viện phụ sản ở Việt Nam, mình đã được thử cả hai loại. Cách đây khoảng ba năm, mình đã được gặp một bạn nữ có bầu với một anh người châu Phi. Vì gia đình bạn ấy  đầu tiên không chịu chấp nhận cháu mình là con lai da đen và anh ấy cuối cùng đã chạy mất dép nên tình hình của bạn ấy hơi khổ và mình thấy mình có nhiệm vụ giúp bạn ấy đẻ con an toàn. Lúc đó, bạn ấy không có điều kiện đi bệnh viện cao cấp và rất sợ sẽ phải sinh mổ vì không có đủ tiền trả cho bác sĩ. Cuối cùng bạn ấy đi vào bệnh viện công cộng và may mắn đã đẻ con nhanh như chớp. Sau khi bạn ấy đẻ, mình mua cháo hộ và đi thăm bạn ấy trong bệnh viện. Chỗ đó đông người lắm, ở khắp nơi đều nhìn thấy chiếu của họ hàng các bệnh nhân. Ở trong phòng dành cho các mẹ không có máy lạnh và ở trên sáu cái giường có 12 mẹ mới sinh. Chỗ đó nóng, bẩn và thối nhưng vẫn có vẻ là các bác sĩ có trách nhiệm với bệnh nhân và quan tâm chăm sóc sức khoẻ của họ một cách đầy đủ. Tuy nhiên, lúc đó mình nhớ mình đã suy nghĩ kiểu là: “sau này, khi mình có vợ sắp đẻ thì hy vọng sẽ có đủ điều kiện cho em ấy sinh con tại một chỗ nào đó dễ chịu hơn.”

Cuối cùng, cái mong muốn của mình đã trở thành sự thật khi vợ được sinh con tại bệnh viện tư nhân cao cấp. Chi phí ở đó hơi cao nhưng vẫn rẻ hơn tiền cho 2 vé máy bay cộng với tiền bảo hiểm y tế cho người nước ngoài vì vợ chưa có thường trú tại Séc.

Tiểu chuẩn phẫu thuật tại bệnh viện công cộng không tồi tệ như nhiều người Tây sợ. Mình có mấy bạn Tây bị tai nạn giao thông và không có lựa chọn nào khác là phải đi bệnh viện như vậy nhưng họ vẫn còn sống, vẫn đi bộ được, một số vẫn dám đi xe máy mặc dù mình nghĩ những người không lái xe máy giỏi không nên đi xe máy tại Việt Nam miễn là họ chán đời rồi. Tuy nhiên, bệnh nhân trong bệnh viện công cộng không được chăm sóc tốt như ở bên Tây. Các bác sĩ, y tá đều có quá nhiều việc, không có thời gian và sức lực để quan tâm chăm sóc bệnh nhân mộy cách kỹ càng. Mặt khác, có một số bệnh viện tư nhân tại Việt Nam, họ phục vụ bệnh nhân như khách của khách sạn năm sao. Tất nhiên, phục vụ đó do bệnh nhân tự trả tiền và nếu họ càng hài lòng thì bệnh viện càng giàu.

Tại CHSéc, bệnh nhân được chăm sóc đầy đủ các tiêu chuẩn về y tế, dinh dưỡng, vệ sinh nhưng bác sĩ và ý tá tại đây lại không thân thiện với họ như tại các bệnh viện tư nhân ở Việt Nam vì khi họ đối xứ với bệnh nhân như với khách cao cấp.

Nhiều bạn bè của mình đã lo vợ đẻ ở Việt Nam sẽ như thế nào? Sức khoẻ của 2 mẹ con có an toàn không? Mình sẽ viết về vấn đề sinh mổ của vợ sau này nhưng bây giờ có thể nói rằng nếu có đứa thứ 2 và vẫn còn có điều kiện kinh tế thì chắc chắn sẽ đẻ nó tại Sài Gòn luôn.

Lý do trở thành blogger…

blog-684748_1920Đến 32 tuổi mình chưa bao giờ viết blog bằng bất cứ ngôn ngữ nào. Dạo này, gần như ai cũng có máy tính và biết chữ đều trở thành blogger. Từ lâu rồi, mình cũng thấy có nhu cầu chia sẻ ý kiến về cuộc sống với cả thế giới nhưng đến bây giờ mình vẫn tự kiểm soát được. Mình nhận ra được rằng, bởi vì đã và đang có rất nhiều người làm như vậy rồi nên độc giả chắc không muốn đọc nhiều nữa do không thấy đủ hấp dẫn.

Chính vì vậy mình đã thắc mắc phải làm thế nào để blog của mình có thể thu hút được nhiều người muốn đọc hơn. Cuối cùng, mình đã suy nghĩ kiểu là: “Mình biết tiếng Việt, sắp làm bố của con lai và nuôi nó ở Việt Nam. Vậy thì mình nên viết về việc đó.”

Mình sẽ cố gắng viết về vấn đề gia đình Tây-Ta, so sánh những phương pháp giáo dục con ở Châu Âu với tình hình tại Việt Nam và chia sẻ những khó khăn mà mình phải vượt qua khi chăm sóc con ở Sài Gòn cùng những niềm vui hay là những điều mình cảm thấy thú vị.